Magnet Stories #5. The Philippines 2015 – Boracay in our eyes

Tạm biệt Manila, chúng tôi di chuyển đến Boracay để hưởng kì nghỉ trăng mật đúng nghĩa nhất, chỉ có ăn và nghỉ. Tôi cực kì mong chờ chuyến Boracay này, đã tìm hiểu thông tin và đặt trước hẳn 5 tháng.

  1. Di chuyển thế nào?

Từ Manila có 2 cách để đến Boracay, một là đi đến sân bay Caticlan rồi đi tàu mất 30 phút ra đảo. Chúng tôi chọn cách thứ hai là bay đến Kalibo rồi đi xe khách thêm 2 tiếng và mất thêm 15 phút để đi tàu ra đảo, hình như do vé máy bay rẻ hơn rất nhiều. Tôi bay chuyến của Air Asia lúc 2h30 chiều, cũng tiện ăn uống xong trả phòng ra sân bay. Xuống máy bay một cái, tôi mua luôn vé hai chiều của SouthWest, hình như là 1450 peso/người, bao gồm vé xe bus + vé tàu sang đảo + xe chở về tận khách sạn và chiều ngược lại. Tôi thấy rất tiện vì đi lại ra đảo nhiều chặng phức tạp, rồi bạn còn phải mua vé tàu rồi trả tiền phí môi trường loằng ngoằng, trong khi mua một combo của SouthWest đắt hơn chút mà không phải lo nhiều tiểu tiết. Sau khi về đến khách sạn, tôi nhờ bên lễ tân confirm lại với SouthWest qua điện thoại về giờ đón chúng tôi chiều về.

FB_IMG_1553914610857.jpg

Boracay thực ra không to như tôi tưởng tượng, nên chúng tôi đi bộ suốt thời gian ở đây, kể cả việc đi chợ đi ăn khoảng cách cũng khá gần.

2. Ở đâu?

Theo như kinh nghiệm của những người đi trước, thì Boracay nên ở Station 2 là nơi tập trung nhiều khách sạn giá bình dân và cũng nhiều nhà hàng, quán bar để vui chơi. Tôi đặt khách sạn Mecasa ở bãi biển Bolabog (nằm đối diện Station 2 ở mặt bên kia của đảo), giá có 600k/đêm. Tuy vầy mà gần không tưởng, chúng tôi chỉ cần đi bộ 5 phút là sang đến White Beach rồi, đi bộ 1 phút là ra bãi biển Bolabog. Phòng ốc nhỏ nhắn nhưng sạch sẽ, ấm cúng. Nhân viên lễ tân rất lịch sự và luôn sẵn sàng giúp đỡ khách. Giá phòng đã bao gồm cả ăn sáng nhưng đây là giá năm 2015 rồi nhé.

3. Ăn gì?

Boracay là một hòn đảo du lịch đích thực, cực kì thân thiên với khách du lịch. Bạn có thể tìm thấy đủ mọi thể loại đồ ăn ở đây, từ đồ ăn địa phương đến các nhà hàng Hy Lạp, đồ Ý, Hàn, Nhật, Thái Lan, phục vụ mọi nhu cầu của khách du lịch. Chúng tôi lần đầu đi bụi ở châu Á nên cũng hơi bị gà mờ và bị chém đẹp một vài lần. Bạn có thể chọn

Các nhà hàng ven biển

Các nhà hàng ven biển có sẵn thực đơn mở, niêm yết giá và chế biến theo yêu cầu, mỗi tội đồ ăn sẽ không tươi bằng mấy con đang bơi ở trong chợ. Bù lại, bạn sẽ được phục vụ ở một bàn ăn ngoài trời, siêu lãng mạn. Vừa đến Boracay là bố Mỡ mong mỏi được ăn tôm hùm vào bữa tối, chúng tôi đi một dọc nhà hàng rồi chọn đại một nhà hàng. Đồ ăn chế biến vừa miệng, tất nhiên là giá hơi chát.

Chợ D’Talipapa

Đây là thiên đường các bạn độc giả của tôi ơi. Chợ tươi sống D’Talipapa là nơi tập hợp rất nhiều hải sản đang bơi như tôm hùm, cua biển, cá thờn bơn, mực, sò quạt, và cả những con cá tráp đen đúa mà hàng nào cũng mời chào chúng tôi. Cách nhanh nhất là bạn sẽ mua hải sản ở chợ cá và sau đó thuê nhà hàng nấu với công nấu tầm 50-100 peso/tùy món. Kinh nghiệm là hãy mặc cả ít nhất một nửa, mặc cả nhiệt tình vào. Hai vợ chồng tôi đã phải trả “ngu” phí cho bữa ăn đầu tiên đấy. Ăn ở trong chợ là tươi ngon và giá cả hợp lý nhất.

FB_IMG_1553914750283.jpg

IMG_20190330_100037.jpg

Chè Halo halo

Món chè này là món giải khát kinh điển của người Philippines, gồm đậu đỏ, kem tươi, trái cây tươi rồi hình như cả cornflake. Ăn đã khát, vui miệng thôi, chứ chè thì Việt Nam quá đỉnh rồi.

Đồ Philipines

Đồ Philipines đặc trưng nhất là món gì cũng có tỏi phi. Thậm chí, cơm họ cũng trộn tỏi. Các món tôi nghĩ nên thử là Sisig (cơm ăn với tóp mỡ và thịt xào với hành trên chảo gang, vắt thêm một ít chanh), cá chiên (con cá ở đây mổ từ lưng nhé) và canh xương bò hầm.

4. Chơi ở đâu?

Đi biển tất nhiên quan trọng nhất là tắm biển rồi, haha. Ở Boracay, bạn sẽ được phát một tấm bản đồ có rất nhiều thông tin về nhà hàng và các hoạt động vui chơi, giải trí (tiếc là lâu quá tôi bỏ tấm bản đồ đi rồi). Điều tôi thích nhất là đây là một hòn đảo du lịch nhưng rất sạch sẽ, lễ tân khách sạn dặn chúng tôi là nếu hút thuốc phải tìm chỗ vứt đầu mẩu, nếu không sẽ bị phạt đến 1000 peso. Các nhà hàng trước khi đóng cửa đều cử nhân viên ra cào sạch rác ở bãi cát trước cửa nhà hàng mình. Chúng tôi giành thời gian nhẩn nha, kết hợp các hoạt động chơi tĩnh và chơi động. Nói nôm na là ngủ nghỉ, dậy thì đi ăn đi chơi.

Islands hoping

TRên đảo siêu nhiều người bán tour island hoping luôn. Tôi nghĩ tour cũng như nhau thôi, nên chọn và mặc cả đại với một bạn, giá cả lâu rồi cũng quên. Tuy nhiên là các bạn hãy mặc cả hết sức có thể với các bạn bán tour. Tour island hoping của tôi có mấy địa điểm cả thảy, đi từ tầm 9h sáng đến tầm 3h chiều. Đẹp nhất là Puca Peach, nơi bạn có thể nằm dài ra trên bãi cát và gọi một cốc Pina Colada với giá như ở White Beach. Tour này cũng có cả lặn biển, cơ mà bố Mỡ bảo không đẹp bằng ở Malaysia.

FB_IMG_1553914772993.jpg

FB_IMG_1553914762771.jpg

Các hoạt động lẻ

Trên đảo có siêu nhiều hoạt động được chào mời như đi dù lượn, lặn biển, vân vân với mức giá khác nhau. Tất nhiên là vẫn phải mặc cả nhiệt tình như các hoạt động khác. Tôi thì không có máu phiêu lưu nên chọn đi cái xe ATV gì đó trông hầm hố, trong tour có màn leo lên đài quan sát cao nhất ở Philipines, vào một bảo tàng 3D. Bạn hướng dẫn sẽ đưa mình đi chọn xe, dạy cách lái và đưa mình đi trong tầm 1 tiếng. Bố Mỡ bảo lái xe này cũng không khó.

FB_IMG_1553914716828.jpg

FB_IMG_1553914708621.jpg

Ngắm hoàng hôn ở Boracay

Hoàng hôn ở Boracay được ca ngợi là đẹp nhất thế giới. Chiều nào hai vợ chồng cũng ra bãi biển, gọi cocktails, tắm biển và ngồi ngắm hoàng hôn. Cocktails ở Boracay có giá siêu hợp lý, tính ra chỉ 60-70k/ly với chất lượng xịn xò. Đi biển thì khoái nhất là là thế thôi.

FB_IMG_1553914692922.jpg

FB_IMG_1553914686913.jpg

Cuộc sống về đêm ở Boracay

Boracay có cuộc sống về đêm rất sôi động, bạn có thể tìm thấy rất nhiều quán bar từ bình dân đến cao cấp khắp đảo. Buổi tối, các hàng quán ven biển trang hoàng rất bắt mắt, có các hoạt động hút khách như múa lửa, rồi nhân viên hát múa tập thể. Khách du lịch ở Boracay đủ mọi quốc tịch chứ không toàn người Trung Quốc như ở những chỗ khác đâu nhé. Thức đêm muộn nên 10h mà hòn đảo vẫn đang ngái ngủ, các hàng quán mới rục rịch mở cửa.

Tôi vừa ngồi viết bài hồi tưởng Magnet Stories, vừa gửi ảnh chuyến năm ấy cho bố Mỡ xem. Hai vợ chồng lại cùng nhau xuýt xoa về chuyến đi quá sung sướng và đáng nhớ. Tổng động viên hai vợ chồng hết 22tr cả quà cáp mà ăn chơi thoải mái, xả láng. Bây giờ hình như Boracay chỉ mở cửa 6 tháng cho khách du lịch để bảo vệ môi trường. So với Manila thì hòn đảo này văn minh, thân thiện hơn rất nhiều. Lại bài ca, bao giờ được trở lại Boracay. Nói thế thôi, cứ wishlist đi du lịch của nhà Mỡ còn nhiều địa điểm chưa đi lắm lắm.

Xem thêm: Magnet Stories #4. The Philippines 2015 – Hồ núi lửa Taal

Xem them:Magnet Stories #3. The Philippines 2015 – Một ngày ở Manila

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s